Mì Quảng ở Sài Gòn trong mắt người Quảng Nam

Lần đầu ăn mì Quảng gà ở Sài Gòn, một thực khách từ Quảng Nam “sốc” vì tô mì được chan nhiều nước như phở.

Mì Quảng là món ăn đặc trưng gắn liền với dân Quảng Nam từ người già tới trẻ nhỏ, có người ví món mì thân thuộc với người Quảng như cách người Việt ăn cơm hàng ngày. Thành ra mỗi khi xa quê, đi tới một vùng đất lạ nào đó, người Quảng Nam luôn tìm cho mình một địa chỉ bán mì Quảng ưng ý, như tìm về một phần nào đó hương vị của quê nhà.

Trương Văn An, người Hội An, đang sinh sống và làm việc tại TP HCM san sớt về món ăn thân thuộc, gắn với tuổi thơ của anh. Ở quê nhà An, mì Quảng luôn có mặt ở những hàng quán dân dã với giá dân gian, người ta có thể ăn vào sáng, trưa, chiều, tối đều được. Ngoài ra, món ăn còn xuất hiện trong những bữa tiệc, cúng giỗ trong gia đình.

“Ngày giỗ ở nhà mình hay nấu mì Quảng lắm, không chỉ có mì nước nhưng còn mì xào nữa. Mì Quảng xào thì thường dịp đó mới có chứ thông thường người ta không bán, nên mình cũng hay phấn khởi chờ tới cúng, giỗ để được ăn”, An nói.

Mì Quảng được xếp vào top 100 món ăn đặc sản VN 2020 – 2021. Ảnh: Di Vỹ

Vào Sài Gòn học tập và làm việc từ hơn 8 năm nay, An nhiều lần thưởng thức mì Quảng khi tiện đường đi học, đi làm, có thể kể tới mì Quảng tôm, thịt, trứng, giò, gà, lòng gà trứng non, ếch, cá lóc.

Xem thêm  Nhà thổ ế ẩm vì cấm sex

Theo An, món Quảng ở Sài Gòn không thể giống hoàn toàn như ở Quảng Nam. Dù không giống nhau song An thấy điều đó có thể chấp nhận được, không tới nỗi cần phải thay đổi và xem nó là xu hướng thế tất khi ẩm thực gia nhập vào một vùng đất mới.

An nhận thấy mì Quảng ở Sài Gòn có 3 điểm không giống nhau chính so với món ăn ở quê nhà, đó là nhưn, rau và bánh tráng ăn kèm. Cách nấu nhưn mì Quảng cũng khá cầu kỳ, có khi cần thêm trứng, thêm bí đỏ nhưng nhiều nơi ở Sài Gòn không làm như vậy, nhưn mì Quảng ở Sài Gòn thường nấu hơi lỏng, không cô đặc, thậm chí có nhiều người ăn mì Quảng ít nước sẽ thấy rất kỳ lạ, muốn tô mì được chan nhiều nước như bún bò.

Rau sống rất quan yếu trong món Quảng, thường trộn nhiều loại rau với nhau như húng quế, cải, xà lách, diếp cá, bắp chuối, giá trụng… Nếu là người Hội An thì còn yêu cầu đó phải là rau Trà Quế mới đúng điệu. Đổi lại An thấy nhường nhịn như tô mì Quảng trong Sài Gòn thường chỉ quanh quẩn cải non, xà lách là phổ quát.

Ngoài ra, bánh tráng ăn kèm mì Quảng rất quan yếu, tưởng chừng không quan yếu nhưng thiếu nó thì không ra chất mì Quảng. Bánh phải là loại bánh tráng Đại Lộc nướng giòn, bẻ nhỏ ra ăn kèm cùng mì. Cái cứng, giòn của bánh tráng đi kèm với cái mềm của sợi mì, tưởng đối nghịch nhưng lại rất hợp nhau. “Nhiều quán trong Sài Gòn không có điều kiện nhập bánh tráng đúng vị nên thường bỏ qua, hoặc nghĩ là không quan yếu” An phân trần.

Xem thêm  du ngoạn khắp sông nước Cần Giờ

Mì Quảng gà ở Sài Gòn. Ảnh: Instagram katienhung

Mì Quảng gà ở Sài Gòn. Ảnh: Instagram katienhung

Còn Phương Thảo, sinh năm 1998, người Quảng Nam lần đầu ăn mì Quảng gà ở Sài Gòn đã phải “sốc” vì món ăn được chan nhiều nước làm cô tưởng đang ăn phở.

“Hồi mới vào Sài Gòn học mình có ăn mì Quảng trong một quán ở ký túc xá, lúc đầu cũng rất phấn khởi xong thấy tô mì chan nhiều nước nên mình cũng hơi hoảng, sau đó mình đã tìm nhiều quán khác ăn nhưng cũng chưa ưng ý lắm. Duy chỉ có một quán mì Quảng gà gần trường mình học bán ngon lắm, nước nhưn vừa phải, không quá nhiều và thắm thiết, rau sống cũng hoàn toản, mình và các quý khách cùng quê thường tới đó ăn sau khi học xong ở lớp”, Thảo nói.

Cô cho biết mình tuyệt hảo với thịt gà nấu mì Quảng, loại gà có thịt dai như nuôi vườn chứ không xốp bở kiểu thịt đông lạnh, còn tô mì luôn có bánh tráng, rau chuối thái mỏng tanh và giá, điều cô ít gặp khi ăn mì Quảng ở Sài Gòn.

Huỳnh Thảo, sinh năm 1998, san sớt mì Quảng ngon ở Sài Gòn với cô ngoài hương vị còn có những điểm khác đan xen như chủ quán cũng là đồng hương với mình nên dễ liên kết, làm mỗi món Quảng ăn ở quán xá Sài Gòn khiến cô tưởng mình đang ở quê nhà Quảng Nam.

Xem thêm  Xếp hàng dài chờ mua bánh mì 58.000 đồng một ổ

“Mỗi lần tới quán đó, mình và cô chủ luôn có vô vàn những điểm chung để thì thầm. Cùng nói về mùa lũ quê nhà, cùng hỏi thăm nhau Tết có về quê không, cùng nói với nhau bằng cái giọng Quảng đặc trưng nhưng không sợ đối phương không hiểu mình đang nói gì…”, Thảo san sớt, nhiều khi người ta thích một món ăn và hay ghé lại một quán quen nào đó, không phải vì món ăn ở đó quá xuất sắc nhưng ở đó gợi cho mình một điều gì đó thân yêu, gần gụi nhưng khi tới, mình có cảm giác như ở quê, ở nhà.

Huỳnh Nhi