7 đột ngột trên hành trình mày mò Ấn Độ

Lam Trang ngạc nhiên khi cô bán dừa dạo và chú bán hàng rong đều nhận tính sổ bằng ví điện tử, y phục của người dân thì sặc sỡ, mùi hoa nhài ở khắp nơi.

Trịnh Vũ Lam Trang (tên thật Trịnh Thị Thu Trang), sinh năm 1998, từng có nhị tháng thực tập tại TP Chennai, miền nam Ấn Độ ngay trước Covid-19. thời kì ngắn nhưng Trang đã dung hoà giữa việc học và ham mê du lịch, mày mò văn hóa Ấn Độ. Hiện cô gái trẻ thường đăng tải tầm nhìn và những trải nghiệm văn hoá cá nhân khi mày mò Ấn Độ lên mạng xã hội, nhận được nhiều quan tâm.

Trang cho biết từng đắn đo không biết có nên tới Ấn Độ không do nghe được nhiều thông tin tiêu cực như khí hậu nóng, người dân ăn bốc, đồ ăn cay nồng, môi trường ô nhiễm, cướp giật, khác lạ điều cô thấy đáng lo nhất là những tin về nạn sàm sỡ và hiếp dâm khách nữ. Tuy nhiên, Trang vẫn lên đường trong tâm thế học hỏi, “thử một lần cho biết” và sự thực nhận lại nhiều đột ngột tích cực.

Đường phố tại Ấn Độ.

Người dân ăn nhiều đồ chay và đồ nóng

Điều làm Trang sốc văn hoá nhất khi đặt chân tới Ấn Độ là người dân ăn nhiều đồ chay. Cô cho biết, có khoảng một phần ba dân số Ấn Độ thường xuyên ăn chay. Căng tin của trường đại học cô tới thực tập cũng chỉ phục vụ đồ ăn chay. Tuần đầu sang tới Ấn Độ, Trang không thể quen và chưa biết nơi nào bán thịt nên buộc phải ăn chay. Việc chuyển sang ăn chay một cách đột ngột làm thân thể Trang đói nhanh và mỏi mệt. Sau đó, cô tìm được quán thịt nhưng lại chỉ phục vụ thịt gà, thịt cừu thì đắt nhưng không phải nơi đâu chế biến cũng ngon. Suốt 2 tháng ở Ấn Độ, Trang hoàn toàn không ăn thịt lợn và thịt bò, những món phổ quát và dễ tìm ở VN.

Đồ ăn Ấn Độ thường nóng và nhiều gia vị. Người dân thích ăn chay nhưng trong khẩu phần ăn lại thiếu rau xanh, chủ yếu là các loại cà ri nấu cùng các loại hạt. Gạo ở Ấn dài, dẹt và tơi, không dẻo và thơm như VN. Tuy nhiên, Trang lại rất thích ăn bánh kẹo, nước hoa quả, chocolate, khác lạ là trà tại Ấn Độ do các mặt hàng này nhiều chủng loại, rẻ và dễ ăn.

Xem thêm  ​Xu hướng trải nghiệm du lịch tại chỗ

Mua sắm thông minh

tính sổ điện tử phổ quát tại Ấn Độ. Những thứ nhỏ như cốc trà, hộp bánh hay sách, tài liệu đều được tính sổ bằng mã QR. Người dân nơi đây sử dụng Paytm, một ví điện tử được chính người Ấn xây dừng và vận hành. “Cô bán dừa dạo và chú bán hàng rong đều nhận tính sổ bằng ví điện tử”, Trang nói.

Ở Ấn Độ, khách mua hàng cần trả giá rất kỹ, vì người bán thường nói thách rất cao và nói những câu như kiểu thề với thánh thần là bán đúng giá, song đội giá lên nhiều.

4 cô gái Việt Nam, trong đó có Lam Trang (áo trắng, đeo kính) dẫn người bạn Bangladesh đến một nhà hàng Trung Hoa để trải nghiệm, do cô bạn tò mò về cách người Việt dùng đũa.

4 cô gái VN, trong đó có Lam Trang (áo trắng, đeo kính) dẫn người khách du lịch Bangladesh tới một nhà hàng Trung Hoa để trải nghiệm, do cô khách du lịch tò mò về cách người Việt sử dụng đũa.

Một điều nhưng Trang thấy đột ngột khi mua sắm nơi đây là các khu chợ đều không sử dụng túi nilon. Người mua cần phải mang theo túi hoặc bỏ tiền để mua túi giấy. Giá túi giấy tầm 10 rupees (khoảng 3.000 đồng).

Các mặt hàng nên mua khi tới Ấn Độ thường là saffron (nhuỵ hoa nghệ tây) của vùng Kashmir, đồ da, các món đồ tín ngưỡng, tâm linh, trà, gia vị, phụ kiện của hãng Titan. Đồ chăm sóc da, mỹ phẩm của Ấn Độ hợp với da người Việt do cùng một nền khí hậu nóng ẩm. Tuy nhiên, do những vật phẩm này làm từ tự nhiên nên mùi không được nhiều người Việt yêu thích. Thực phẩm tác dụng, thuốc ở Ấn Độ cũng được bày bán rất nhiều và phổ quát.

Người dân chuộng màu sắc rực rỡ

Vốn biết Ấn Độ ưa các màu sắc sặc sỡ bằng việc xem những bộ phim truyền hình, Trang vẫn không khỏi ngạc nhiên khi tới trực tiếp. Quần áo được bày bán trong các chợ, khu mua sắm ở Ấn Độ đủ màu sắc. Màu nào càng rực rỡ, càng nổi trội thì người dân càng chuộng. “Mình mua được đồ tốt với giá giảm kịch sàn, rẻ như cho, chỉ vì nó có màu xám. Mình nghĩ do màu xám không ai mua nên họ hạ giá”, Trang san sớt.

Xem thêm  Hoa bỉ ngạn - loài hoa dẫn lối mùa thu Nhật phiên bản

Ngoài ra, cô gái cho biết người Ấn Độ còn rất “cuồng” vàng, có thể vì nó có màu sắc rực rỡ. Ấn Độ là một trong những quốc gia tiêu thụ vàng nhiều nhất toàn cầu. Người dân thích vàng và những vật phẩm từ vàng. Nếu món trang sức đó không là vàng thì họ sẽ mạ vàng hoặc làm những món đồ màu vàng nhưng như tại VN ta quen gọi là đồ mỹ ký. “Nếu không phải màu vàng, thì nó cũng phải rất rực rỡ”, Trang nói.

Nhiều khu chợ bán y phục truyền thống

Đi dạo các trung tâm thương nghiệp, điều nhưng Trang tuyệt hảo nhất là có nhiều khu chợ bán y phục truyền thống. Có nhiều tầng ở trung tâm thương nghiệp chỉ bán đồ truyền thống và rất nhiều loại, nhiều chủng loại từ đắt tới rẻ, trẻ con tới người lớn. “Người VN, khác lạ là phụ nữ sẽ khá khó mua quần áo tại Ấn Độ do cỡ người ở đây to hơn người Việt. Tại VN, mình thường xuyên mặc size L và XL, song tới Ấn Độ, size S vẫn còn rộng”, Trang san sớt.

Một điều khác lạ nhưng Trang để ý là tại những khu chợ, người bán hàng thường là nam. Theo Trang, việc đi chợ và nhìn ngắm các khu chợ giúp khách du lịch biết được thêm về kinh tế, đặc trưng văn hoá của giang sơn nhưng mình ghé thăm.

Mùi hoa nhài ở khắp nơi

Mùi hương gợi nhắc về Ấn Độ trong trí tưởng của Trang là mùi hoa nhài. Cô cho biết, người phụ nữ miền nam Ấn Độ thường sử dụng hoa để tết tóc. Các cô dâu thường cài những chùm hoa nhài để trang điểm trong lễ cưới. Thậm chí, Chennai, TP nhưng Trang tới thực tập, còn được đặt biệt danh là TP hương hoa nhài. Chỉ cần đi dạo trong TP sẽ bắt gặp rất nhiều người bán hàng ngồi kết từng chùm hoa nhài để bán.

Xem thêm  Đi qua mùa hồng giòn giữa trời thu Đà Lạt

Nhiều danh lam thắng cảnh đẹp

Du khách khi tới Ấn Độ thường tập trung vào các nơi ở phía bắc, như thủ đô New Delhi, đền Taj Mahal, TP Mumbai hay vùng đất Phật giáo Bodh Gaya. Tuy nhiên, cô gái lại được mày mò những nơi ở phía nam Ấn Độ, và coi đó là một điều may mắn.

Nơi Trang thấy đẹp nhất trong chuyến hành trình có nhẽ là khu đền thờ Chidambaram Nataraja, hay còn gọi là đền Thillai Nataraja. Đây là đền thờ Nataraja – vị thần vũ điệu của người Ấn Độ giáo, được xây dựng từ thế kỷ 10 dưới Vương triều Chola huy hoàng và là một trong những khu đền còn hoạt động lâu đời nhất ở Nam Á. Nhìn từ xa, phần mái có những hoạ tiết trang trí tỉ mỉ và phối hợp màu sắc rực rỡ. Vào bên trong thì cô gái khác lạ thích những bức chạm khắc trên tường hình các vũ công trong điệu Bharatanatyam – một điệu múa cổ điển nổi tiếng Ấn Độ.

Người dân đọc sách nhiều

Trang để ý các cửa tiệm sách tại Ấn Độ. giang sơn này là một trong những thị trường tiêu thụ sách lớn nhất toàn cầu. Tại Ấn Độ “sách gì cũng có, loại nào cũng thấy”. Trong đó, các tác phẩm của Chetan Bhagat (tác giả của “Ba chàng ngốc”) và sử thi tiếng Phạn nổi tiếng Mahabharata cùng Ramayana được bày bán nhiều nhất, được xếp tại quầy to và dễ để ý.

mày mò Ấn Độ, Trang học được nhiều điều. Ấn Độ cho cô thấy tất cả những giới hạn của loài người, những mặt đối lập thâm thúy. Ở đó có những người giàu nhất toàn cầu, nhưng cũng có những người nghèo cùng cực, những người vĩ đại, tài giỏi nhưng cũng là những tệ nạn nguy hiểm. Những loài người thông thường sống chậm rãi rãi, từ tốn nhưng trong các lễ hội lại nồng nhiệt, dữ dội. “Ấn Độ dạy mình về việc tôn trọng sự khác nhau và nhiều chủng loại, không chỉ giữa các người với người, giữa các nhóm đồng đội, nhưng hơn hết là giữa các quốc gia, dân tộc với nhau”, Trang san sớt.

Trung NghĩaẢnh: NVCC